Không biết các bạn thế nào chứ, tôi thì tôi rất thoáng trong chuyện quan hệ vợ chồng. Từ cái thời mà người ta còn nói, có bầu trước thì bị cười nhạo, khinh rẻ, tôi đã nghĩ đó là tư tưởng sai lầm.
Con cái là của trời cho, có được khi nào thì có. Nếu họ lấy được nhau thì mừng cho họ, có được một mái ấm và một đứa con ngoan. Còn nếu chẳng may vì lý do nào đó, họ không đến với nhau mặc dù đã có bầu thì mỗi người lúc đó phải tự chọn cho mình con đường đi hợp lý. Khi đã trao thân là đã chuẩn bị tinh thần, chuẩn bị mọi thứ rồi. Đặc biệt, nếu đã xác định có bầu, có lẽ còn phải chuẩn bị chu đáo hơn nhiều.
Nên trong trường hợp này, khi không lấy được nhau, bạn gái phải nuôi con một mình cũng đừng nghĩ cách tiêu cực. Cứ sống như mình nghĩ, vì con vì cái. Có gì đâu. Không thể đổ lỗi cho ai vì ở cái tuổi đã trao được thân cho người khác, tức là đã biết rõ những chuyện sẽ xảy ra, và phải có trách nhiệm gánh vác cuộc sống của mình trong trường hợp xấu nhất. Người lớn cũng không nên trách các bạn trẻ vì đã trót có bầu. Cưới được nhau là điều tốt nhất.
Và rồi đấy, thời nay đúng là người ta đã suy nghĩ tích cực hơn nhiều về chuyện có con trước khi cưới. Có gia đình còn không cho con cưới nếu như không có bầu trước. Có người còn bắt có bầu trước, rồi có khi còn nuôi con lớn mới bắt đầu cưới. Đối với họ đó là điều may mắn. Vả lại, trong cái thời buổi mà có con quá khó khăn, hiếm muộn thì nhiều này, có bầu đúng là một chuyện đáng mừng trước khi kết hôn. Chẳng sao cả cởi bao cao su ra, ai thích có thì có thôi.
Chán! ra tòa thế là xong?
Còn về cái chuyện ly hôn, có thể ở năm 2020, bạn cũng sẽ nói rằng, bây giờ người ta ly hôn thì kệ người ta. Không sống được cứ việc ly hôn, cứ việc lấy chồng, lấy vợ sớm. Vì nó cũng giống như cái chuyện có bầu trước khi cưới đó. Rồi người ta cũng nghĩ thoáng hơn, cũng thông cảm hơn với những hoàn cảnh éo le trong hôn nhân.
Tôi chán vì chồng không quan tâm mình, chán vì sự nhạt nhẽo trong sextoy hoặc cũng có thể, tôi kì vọng vào cuộc hôn nhân này quá nhiều để rồi chán nản. Nhưng không sao cả, tôi vẫn cứ nhịn, cho tới khi tôi không chịu được nữa, cảm giác không cứu vãn được nữa vì cái gọi là tình yêu trong tôi đã hết, tôi quyết định ly hôn.
Chồng tôi hơi choáng, anh hỏi lý do vì sao, tôi chỉ trả lời rằng, chán thì ly hôn thôi!Có thể mọi người sẽ cho tôi là người đàn bà không coi trọng gia đình, chán chuyện chồng con hoặc là người sống buông thả, nhưng không phải. Khi cuộc sống vợ chồng đã không còn gì để níu giữ nữa thì không nên miễn cưỡng sống với nhau. Thà rằng chia tay để cả hai tìm người phù hợp còn hơn sống trong cảnh gò bó như vậy.
Tôi biết, rất có thể sau này mình sẽ ân hận vì quyết định ấy, nhưng hiện tại thì không. Tôi muốn tìm lại cuộc sống tự do của mình trước kia. Tôi nuôi con một mình, không sao cả.
Nói ra điều này không có nghĩa là tôi khuyến khích các bạn ly hôn. Chỉ là, trong gia đình nếu đã là vợ chồng thì nên sống đúng nghĩa vợ chồng. Đừng bao giờ để một người phải gánh chịu tất cả, đừng để một người phải nao lực, khổ tâm, và chỉ biết sống cho mình, không có sự sẻ chia. Sự chán nản dần dẫn tới chia ly. Nếu bạn thật sự yêu người vợ, người chồng của mình, hãy tìm cách làm cuộc sống mới mẻ, nhiều màu sắc và luôn quan tâm nhau dù bận rộn thế nào đi chăng nữa. Tiền bạc không cần quá nhiều, thứ cần nhiều là hạnh phúc gia đình, là tình yêu. Khi có tiền mà cô đơn thì đồng tiền ấy chẳng có ý nghĩa nào cả.
Tôi không cho rằng mình đã lựa chọn sai ít nhất cho tới lúc này. Dù đôi lúc cảm thấy buồn nhưng tôi nghĩ, thà sống như vậy còn hơn sống với một khúc gỗ. Không sống được thì chia tay. Nhưng các bạn hãy tỉnh táo, đừng để cuộc hôn nhân đẹp đẽ của mình rơi vào tình trạng như tôi, đừng bao giờ ly hôn vì quá chán…
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét